Thứ Ba, 20 tháng 11, 2012

Lý do 25: "Để Trở Thành Nơi Mà Ở Đó Chúng Ta Gặp Gỡ Đức Chúa Trời"


50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết
Để Trở Thành Nơi Mà Ở Đó 
Chúng Ta Gặp Gỡ Đức Chúa Trời
          “Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hãy phá đền thờ nầy đi, trong ba ngày ta sẽ dựng lại! Người Giu-đa lại nói: Người ta xây đền thờ nầy mất bốn mươi sáu năm, mà thầy thì sẽ dựng lại trong ba ngày! Nhưng Ngài nói về đền thờ của thân thể mình ( Giăng 2:19-21).
            “Giết Ta, thì Ta sẽ trở thành nơi nhóm lại toàn cầu với Đức Chúa Trời”, đấy là cách mà tôi muốn đóng ngoặc kép Giăng 2:19-21. Họ tưởng Chúa Jêsus đang đề cập tới Đền Thờ tại thành Jerusalem: “Hãy phá đền thờ nầy đi, trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Nhưng Ngài đang đề cập tới thân thể của Ngài.
            Tại sao Chúa Jêsus lại đưa ra sự kết nối giữa đền thờ của người Do thái và chính thân thể của Ngài? Vì Ngài đã đến để lấy vị trí đền thờ làm nơi nhóm lại với Đức Chúa Trời. Với sự đến của Con Đức Chúa Trời trong xác thịt con người, nghi thức và sự thờ lạy sẽ phải đổi thay. Chính mình Đấng Christ sẽ trở thành Chiên Con Lễ Vượt Qua sau cùng, thầy tế lễ sau cùng, đền thờ sau cùng. Hết thảy mọi sự sẽ qua đi, và Ngài còn lại.
            Những gì còn lại sẽ là tốt hơn theo cách vô hạn. Khi đề cập đến chính mình Ngài, Chúa Jêsus phán: “Vả lại, ta phán cùng các ngươi, tại chỗ nầy có một đấng tôn trọng hơn đền thờ” (Mathiơ 12:6). Đền thờ trở thành nơi ngự của Đức Chúa Trời vào những thời điểm hiếm hoi, khi sự vinh hiển của Đức Chúa Trời đầy dẫy nơi thánh. Nhưng về Đấng Christ, Kinh thánh chép: “Vì sự đầy dẫy của bản tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình” (Côlôse 2:9). Sự hiện diện của Đức Chúa Trời không xảy đến và đang ở trên Chúa Jêsus. Ngài là Đức Chúa Trời. Nơi chúng ta gặp Ngài, chúng ta đang gặp Đức Chúa Trời.
            Đức Chúa Trời gặp gỡ dân sự trong đền thờ qua nhiều đấng trung bảo bất toàn về mặt con người. Nhưng giờ đây, Kinh thánh nói tới Đấng Christ: “Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung Bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Jêsus Christ, là người” (I Timôthê 2:5). Nếu chúng ta muốn gặp gỡ Đức Chúa Trời trong sự thờ phượng, chỉ có một chỗ mà chúng ta phải đi đến, đó là Đức Chúa Jêsus Christ. Cơ đốc giáo không có một trung tâm nào về mặt địa lý giống như Hồi giáo và Do thái giáo.
            Có lần, khi Chúa Jêsus đối diện với một người đàn bà với tội tà dâm, bà ta đã thay đổi đề tài rồi nói: “Tổ phụ chúng tôi đã thờ lạy trên hòn núi nầy; còn dân Giu-đa lại nói rằng nơi đáng thờ lạy là tại thành Giê-ru-sa-lem. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi người đàn bà, … giờ đến, khi các ngươi thờ lạy Cha, chẳng tại trên hòn núi nầy, cũng chẳng tại thành Giê-ru-sa-lem”. Địa lý không phải là vấn đề. Vậy thì là gì? Chúa Jêsus phán tiếp: “Nhưng giờ hầu đến, và đã đến rồi, khi những kẻ thờ phượng thật lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng Cha” (Giăng 4:20-23).
            Chúa Jêsus thay đổi hoàn toàn phạm trù. Không phải trên hòn núi nầy hay trong thành phố kia đâu, mà là bằng tâm thần và lẽ thật. Ngài đã vào trong thế gian để loại bỏ giới hạn về mặt địa lý. Giờ đây chẳng còn có đền thờ nào nữa. Jerusalem không phải là trung tâm. Đấng Christ mới là trung tâm. Bạn có muốn gặp Đức Chúa Trời không? Chúa Jêsus phán: “Ai đã thấy ta, tức là đã thấy Cha” (Giăng 14:9). Bạn có muốn tiếp nhận Đức Chúa Trời không? Chúa Jêsus phán: “ai rước ta, tức là rước Đấng đã sai ta” (Mathiơ 10:40). Bạn có muốn có sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong sự thờ phượng không? Kinh thánh chép: “Ai chối Con, thì cũng không có Cha” (I Giăng 2:23). Có phải chúng ta muốn tôn vinh Đức Chúa Cha không? Chúa Jêsus phán: “Ai không tôn kính Con, ấy là không tôn kính Cha, là Đấng đã sai Con đến” (Giăng 5:23).
            Khi Đấng Christ chịu chết và đã sống lại, đền thờ cũ bị thay thế bởi Đấng Christ mà cả toàn cầu có thể tiếp cận được. Bạn có thể đến với Ngài mà chẳng cần phải vận dụng cơ bắp. Ngài đang ở gần giống như đức tin vậy.

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Lý do 24: "Để Ban Cho Chúng Ta Được Dạn Dĩ Vào Nới Rất Thánh"


50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết
Để Ban Cho Chúng Ta Được Dạn Dĩ 
Vào Nơi Rất Thánh
Hỡi anh em, vì chúng ta nhờ huyết Đức Chúa Jêsus được dạn dĩ vào nơi rất thánh (Hêbơrơ 10:19).
            Một trong những lẽ mầu nhiệm long trọng trong Cựu Ước là ý nghĩa của căn lều dùng để thờ phượng mà dân Isarel sử dụng được gọi là “đền tạm”. Lẽ mầu nhiệm được gợi ý song không rõ ràng đâu. Khi dân Israel ra khỏi Aicập rồi đến tại Núi Sinai, Đức Chúa Trời đã ban các huấn thị chi tiết cho Môise về cách thức xây dựng đền tạm nầy dùng để thờ phượng với các thiết bị bày biện trong đó. Lẽ mầu nhiệm nói về đền ấy chính là mạng lịnh nầy: Vậy, ngươi hãy xem, cứ làm y như kiểu đã chỉ cho trên núi (Xuất Êdíptô ký 25:40).
            Khi Đấng Christ vào trong thế gian 1.400 năm sau đó, “khuôn mẫu” về đền tạm xa xưa nầy được tỏ ra đầy đủ hơn trong “hình” hay “bóng” của những thực tại trên thiên đàng. Đền tạm là hình bóng thuộc về đất nói tới một thực tại thuộc về trời. Vì vậy trong Tân Ước chúng ta đọc như vầy: và giữ sự thờ phượng, sự thờ phượng đó chẳng qua là hình và bóng của những sự trên trời mà thôi, cũng như khi Môi-se gần dựng đền tạm, thì Đức Chúa Trời phán bảo rằng: Hãy cẩn thận, làm mọi việc theo như kiểu mẫu đã chỉ cho ngươi tại trên núi (Hêbơrơ 8:5).
            Cho nên tất cả những cách thể hiện sự thờ phượng của Israel trong Cựu Ước chỉ ra một việc rất thực hơn. Giống như có những căn phòng thánh trong đền tạm, ở đó các thầy tế lễ thường hay dùng huyết của con sinh và gặp gỡ Đức Chúa Trời, thì cũng vậy, có “những nơi thánh” siêu việt hơn ở trên trời, ở đó Đấng Christ bước vào với chính huyết của Ngài một lần đủ cả không phải lặp đi lặp lại nữa.
            Nhưng Đấng Christ đã hiện đến, làm thầy tế lễ thượng phẩm … Ngài đã vượt qua đền tạm lớn hơn và trọn vẹn hơn, không phải tay người dựng ra, nghĩa là không thuộc về đời nầy; Ngài đã vào nơi rất thánh một lần thì đủ hết, không dùng huyết của dê đực và của bò con, nhưng dùng chính huyết mình, mà được sự chuộc tội đời đời” (Hêbơrơ 9:11-12).
            Câu nầy hàm ý nói cho chúng ta biết rằng giờ đây con đường đã mở ra cho chúng ta cùng với Đấng Christ bước vào nơi rất thánh trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Trước kia chỉ có các thầy tế lễ người Do thái mới có thể bước vào “hình” “bóng” của những nơi nầy. Chỉ có thầy tế lễ thượng phẩm mới có thể vào trong nơi chí thánh mỗi năm một lần, sự vinh hiển của Đức Chúa Trời hiện ra ở đó (Hêbơrơ 9:7). Còn có bức màn ngăn cản bảo vệ nơi vinh hiển ấy nữa. Kinh thánh cho chúng ta biết rằng khi Đấng Christ trút hơi thở sau cùng trên thập tự giá: Và nầy, cái màn trong đền thờ, bị xé ra làm hai từ trên chí dưới, đất thì rúng động, đá lớn bể ra (Mathiơ 27:51).
            Điều nầy có ý nói tới việc gì chứ? Phần giải thích được cung ứng qua lời lẽ nầy: Hỡi anh em, vì chúng ta nhờ huyết Đức Chúa Jêsus được dạn dĩ vào nơi rất thánh, bởi đường mới và sống mà Ngài đã mở ngang qua cái màn, nghĩa là ngang qua xác Ngài (Hêbơrơ 10:19-20). Nếu không có Đấng Christ, sự thánh khiết của Đức Chúa Trời cần phải được giữ ngăn cách chúng ta. Ngài không được tôn cao, và chúng ta sẽ bị thiêu đốt vì cớ tội lỗi của chúng ta. Còn bây giờ, vì cớ Đấng Christ, chúng ta có thể đến gần và trang sức tấm lòng mình với vẻ đẹp sáng láng đầy dẫy sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Ngài đáng được tôn cao. Chúng ta sẽ không bị thiêu đốt. Vì cớ Đấng Christ bảo hộ mọi sự, Đức Chúa Trời sẽ được tôn vinh, và chúng ta sẽ đứng trong sự kính sợ đời đời. Vì vậy, hãy đến, đừng sợ. Song hãy nhờ Đấng Christ mà đến.

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012

Lý do 23: "Để Chúng Ta Thuộc Về Ngài"


50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết
“Để Chúng Ta Thuộc Về Ngài”
            “Hỡi anh em ta, anh em cũng như vậy, bởi thân thể của Đấng Christ, anh em đã chết về luật pháp, đặng thuộc về người khác, tức là người đã từ kẻ chết sống lại, hầu cho chúng ta được kết quả cho Đức Chúa Trời (Rôma 7:4).
            “Anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi” (I Côrinhtô 6:19-20).
            “để chăn Hội thánh của Đức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng chính huyết mình (Công Vụ các Sứ Đồ 20:28).

            Câu hỏi tối hậu không phải bạn là ai mà là bạn thuộc về ai kìa. Tất nhiên, có nhiều người nghĩ họ chẳng là nô lệ của ai cả. Họ mơ đến sự độc lập hoàn toàn. Giống như con sứa được thủy triều mang tới, nó cảm thấy mình được tự do vì nó không như loài hàu bị gắn chặt vào một nơi.
            Nhưng Chúa Jêsus có một lời cho những ai suy nghĩ theo cách ấy. Ngài phán: các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi. Nhưng họ đáp:Chúng tôi … chưa hề làm tôi mọi ai, vậy sao thầy nói rằng: Các ngươi sẽ trở nên tự do?” Vì vậy Chúa Jêsus đáp: Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai phạm tội lỗi là tôi mọi của tội lỗi (Giăng 8:32-34).
            Kinh thánh không đưa ra một thực tại nào với loài người sa ngã, họ là hạng người chuyên tự quyết định. Chẳng có một sự tự chủ nào trong thế giới sa ngã cả. Chúng ta bị tội lỗi cai quản hoặc Đức Chúa Trời cai quản. Anh em há chẳng biết rằng nếu anh em đã nộp mình làm tôi mọi đặng vâng phục kẻ nào. . . . Vả, khi anh em còn làm tôi mọi tội lỗi, thì đối với sự công bình anh em được tự do. . . . Nhưng bây giờ đã được buông tha khỏi tội lỗi và trở nên tôi mọi của Đức Chúa Trời rồi (Rôma 6:16, 20, 22).
            Phần lớn thời gian chúng ta được tự do làm những điều chúng ta mong muốn. Nhưng chúng ta không được tự do muốn những gì chúng ta muốn. Vì nếu như thế, chúng ta cần đến một quyền phép mới dựa theo giá mua thiêng liêng. Quyền phép là quyền phép của Đức Chúa Trời. Đấy là lý do tại sao Kinh thánh chép: Nhưng, tạ ơn Đức Chúa Trời, vì sau khi anh em làm tôi mọi tội lỗi, thì đã từ lòng vâng phục đạo lý là sự đã ban làm mực thước cho mình! (Rôma 6:17). Đức Chúa Trời là Đấng có thểban cho họ sự ăn năn để nhìn biết lẽ thật,  và họ tỉnh ngộ mà gỡ mình khỏi lưới ma quỉ, vì đã bị ma quỉ bắt lấy đặng làm theo ý nó (II Timôthê 2:25-26).
            Và giá mua phóng ra quyền phép nầy là sự chết của Đấng Christ. “Anh em chẳng phải thuộc về chính mình sao? Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi (I Côrinhtô 6:19-20). Và đâu là cái giá mà Đấng Christ đã trả cho những kẻ tin cậy Ngài? “Ngài đã mua [họ] bằng chính huyết mình” (Công Vụ các Sứ Đồ 20:28).
            Giờ đây, quả thực chúng ta đã được giải phóng. Không phải là tự mình sống đâu, mà là mong muốn những điều chi là tốt lành kìa. Một phương thức sống mới hoàn toàn đang mở ra cho chúng ta khi sự chết của Đấng Christ trở thành sự chết của bản ngã cũ của chúng ta. Mối quan hệ với Đấng Christ hằng sống thay thế mọi luật lệ. Và sự sống kết quả trong tự do thay thế cho sự làm nô lệ cho luật pháp. Hỡi anh em ta, anh em cũng như vậy, bởi thân thể của Đấng Christ, anh em đã chết về luật pháp, đặng thuộc về người khác, tức là người đã từ kẻ chết sống lại, hầu cho chúng ta được kết quả cho Đức Chúa Trời (Rôma 7:4).
            Đấng Christ đã chịu thương khó và chịu chết để chúng ta được buông tha ra khỏi luật pháp và sự tội rồi thuộc về Ngài. Đây là chỗ sự vâng phục thôi không còn là một gánh nặng và trở thành sự sống kết quả trong tự do. Hãy nhớ, bạn không thuộc về chính  mình nữa. Bạn sẽ thuộc về ai đây? Nếu thuộc về Đấng Christ, thế thì hãy đến mà thuộc về.

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Lý do 22: "Dẫn Chúng Ta Đến Cùng Đức Chúa Trời"


50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết
Dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời 
            Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời” (I Phierơ 3:18).
            Nhưng trong Đức Chúa Jêsus Christ, anh em là kẻ ngày trước cách xa, hiện nay đã nhờ huyết Đấng Christ mà được gần rồi (Êphêsô 2:13).
            Khi mọi sự đã được nói ra và đã được thực hiện, Đức Chúa Trời là Tin Lành. Tin Lành có nghĩa là “những tin tức tốt lành”. Cơ đốc giáo trước tiên không phải là thần học, mà là tin tức. Sự thể giống như tù binh chiến tranh nghe lén radio rằng quân đồng minh đã đổ bộ và giải cứu chỉ còn là vấn đề của thời gian mà thôi. Những tên lính gát tự hỏi không biết sao tù binh lại vui đến thế.
            Nhưng đâu là tin tức tối hậu trong những tin tức tốt lành? Mọi sự đều kết thúc trong một việc: ấy là chính mình Đức Chúa Trời. Hết thảy lời lẽ của Tin Lành đều dẫn đến Ngài, hoặc chúng chẳng phải là Tin Lành. Thí dụ, sự cứu rỗi không phải là tin tức tốt lành nếu ơn ấy chỉ cứu khỏi địa ngục mà không dẫn đến cùng Đức Chúa Trời. Sự tha thứ không phải là tin tức tốt lành nếu nó chỉ ban ra tâm lý khuây khỏa thôi mà chẳng mở ra con đường đến với Đức Chúa Trời. Sự xưng công bình không phải là tin tức tốt lành nếu nó chỉ khiến cho chúng ta đáng được Đức Chúa Trời tiếp nhận mà không đem lại mối giao thông với Đức Chúa Trời. Sự chuộc tội không phải là tin tức tốt lành nếu nó chỉ giải phóng chúng ta ra khỏi vòng nô lệ mà không dẫn chúng ta đến với Đức Chúa Trời. Sự làm con nuôi không phải là tin tức tốt lành nếu nó chỉ đặt chúng ta trong gia đình của Đức Chúa Cha mà không đặt vào vòng tay ôm của Ngài.
            Điều nầy rất quan trọng. Có nhiều người dường như vòng tay ôm lấy các tin tức tốt lành mà chẳng ôm lấy Đức Chúa Trời. Chẳng có một bằng chứng chắc chắn nào cho thấy chúng ta đang có một tấm lòng mới chỉ vì chúng ta muốn tránh thoát địa ngục. Đấy là một ao ước thật tự nhiên, chớ không phải một ao ước siêu nhiên. Không cần phải có một tấm lòng mới khi mong muốn có tâm lý khuây khỏa về sự tha thứ, hay cất bỏ đi cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời, hoặc thừa tự thế giới của Đức Chúa Trời. Mọi sự nầy đều dễ hiểu mà chẳng cần một sự thay đổi nào về mặt thuộc linh. Bạn không cần phải sanh lại mới mong mỏi mọi sự nầy. Ma quỉ đang cần đến chúng.
            Chẳng có gì sai trật khi mong muốn chúng. Quả thực đúng là dại dột khi không mong mỏi như thế. Nhưng bằng chứng cho thấy chúng ta đã được thay đổi, ấy là chúng ta mong muốn mọi sự nầy vì chúng dẫn chúng ta đến chỗ tận hưởng Đức Chúa Trời. Đây là việc quan trọng nhất mà Đấng Christ đã chịu chết cho. Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời (I Phierơ 3:18).
            Tại sao đây là cốt lõi của những tin tức tốt lành? Vì chúng ta được dựng nên để kinh nghiệm hạnh phúc đầy trọn, lâu dài từ chỗ nhìn xem và nếm trải sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Nếu sự vui mừng lớn nhứt của chúng ta đến từ cái gì đó kém cõi hơn, chúng ta là những kẻ thờ lạy hình tượng và Đức Chúa Trời không được tôn cao. Ngài đã dựng nên chúng ta theo một phương thức như thế để sự vinh hiển của Ngài bày tỏ ra qua sự vui mừng của chúng ta trong đó. Tin Lành nói tới Đấng Christ là những tin tức tốt lành với cái giá sinh mạng của Con Ngài, Đức Chúa Trời đã làm mọi sự có cần để nắm lấy chúng ta với những thứ làm cho chúng ta được phước hạnh ngày càng thêm và đời đời, nghĩa là, với chính mình Ngài.
            Từ lâu lắm trước khi Đấng Christ ngự đến, Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính mình Ngài ra như nguồn khoái lạc đầy trọn, miên viễn: Chúa sẽ chỉ cho tôi biết con đường sự sống; Trước mặt Chúa có trọn sự khoái lạc, Tại bên hữu Chúa có điều vui sướng vô cùng (Thi thiên 16:11). Tiếp đến Ngài sai Đấng Christ đến chịu khổ “để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời”. Điều nầy có ý nói Ngài đã sai Đấng Christ đến để dẫn chúng ta đến với sự vui mừng sâu sắc, lâu dài nhất mà một người có thể có được. Hãy lắng nghe lời mời gọi: Hãy xây khỏi “sự vui sướng của tội lỗi” (Hêbơrơ 11:25) và hãy đến với “khoái lạc đời đời”. Hãy đến với Đấng Christ.

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012

Lý do 21: "Làm Cho Chúng ta Hòa Lại Với Đức Chúa Trời"



50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết
Làm Cho Chúng Ta Hòa Lại 
Với Đức Chúa Trời
            “Vì nếu khi chúng ta còn là thù nghịch cùng Đức Chúa Trời, mà đã được hòa thuận với Ngài bởi sự chết của Con Ngài, thì huống chi nay đã hòa thuận rồi, chúng ta sẽ nhờ sự sống của Con ấy mà được cứu là dường nào!” (Romans 5:10).
            Sự phục hòa cần phải xảy ra theo cả hai phía giữa con người tội lỗi và Đức Chúa Trời. Thái độ của chúng ta đối với Đức Chúa Trời phải được đổi từ chỗ bất chấp đến đức tin. Còn thái độ của Đức Chúa Trời đối với chúng ta phải đổi từ thạnh nộ thành thương xót. Nhưng cả hai phía đều không giống nhau. Tôi cần sự trợ giúp của Đức Chúa Trời để thay đổi; còn Đức Chúa Trời không cần sự trợ giúp của tôi. Sự thay đổi của tôi phải đến từ phía bên ngoài của tôi, còn sự thay đổi của Đức Chúa Trời bắt nguồn từ chính bổn tánh của Ngài. Sự thay đổi nào nói tới việc làm, thì chẳng phải là sự thay đổi nơi Đức Chúa Trời chi hết. Đây là hành động có tính toán của chính Đức Chúa Trời, Ngài ngưng lại việc nghịch cùng tôi và khởi sự đi cùng với tôi.
            Cụm từ quan trọng là “khi chúng ta còn là thù nghịch”. Đây là lúc “đã được hoàn thuận với Ngài bởi sự chết của Con Ngài” (Rôma 5:10). Trong chúng ta còn là thù nghịch. Nói khác đi, sự “thay đổi” thứ nhứt là sự thay đổi của Đức Chúa Trời, chớ không phải của chúng ta. Chúng ta vẫn còn là thù nghịch. Không phải là chúng ta đang tỉnh biết trên con đường tranh chiến đâu. Hầu hết mọi người đều không cảm thấy sự thù nghịch hiển nhiên với Đức Chúa Trời. Sự thù nghịch được tỏ ra tinh vi hơn so với bất phục tùng và dửng dưng im lặng. Kinh thánh mô tả thái độ nầy như sau: “vì sự chăm về xác thịt nghịch với Đức Chúa Trời, bởi nó không phục dưới luật pháp Đức Chúa Trời, lại cũng không thể phục được” (Rôma 8:7).
            Trong khi chúng ta vẫn còn là thù nghịch như thế, Đức Chúa Trời đã đẩy Đấng Christ tới trước để mang lấy tội lỗi của chúng ta làm nhen lên cơn thạnh nộ và biến sự Ngài đối xử với chúng ta bằng sự thương xót ra khả thi. Hành động đầu tiên của Đức Chúa Trời trong việc làm cho chúng ta hòa lại với chính mình Ngài là cất bỏ chướng ngại vật khiến cho Ngài không thể phục hòa được, nghĩa là, cảm giác tội lỗi xem thường Đức Chúa Trời của chúng ta. “Vì chưng Đức Chúa Trời vốn ở trong Đấng Christ, làm cho thế gian lại hòa với Ngài, chẳng kể tội lỗi cho loài người, và đã phó đạo giảng hòa cho chúng tôi” (II Côrinhtô 5:19).
            Khi các khâm sai của Đấng Christ đem sứ điệp nầy vào thế gian, họ nói: “Chúng tôi nhơn danh Đấng Christ mà nài xin anh em: hãy hòa thuận lại với Đức Chúa Trời” (II Côrinhtô 5:20). Có phải họ chỉ muốn nói: Hãy thay đổi thái độ của bạn đối với Đức Chúa Trời? Không, họ cũng nói: Hãy tiếp lấy công việc của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ để chính mình Ngài làm hòa với bạn.
            Hãy xem xét phần loại suy nói tới sự phục hòa giữa loài người. Chúa Jêsus phán: “Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của lễ nơi bàn thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình, thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ” (Mathiơ 5:23-24). Khi Ngài phán: “giảng hòa với anh em”, hãy chú ý chính người anh em kia phải cất bỏ sự xét nét của mình đi. Người anh em là người “có điều gì nghịch cùng mình”, giống như Đức Chúa Trời có điều chi đó nghịch cùng chúng ta.
            “Giảng hòa với anh em” “ nghĩa là hãy làm điều chi bạn phải làm để sự xét nét của người anh em đó nghịch cùng bạn sẽ bị cất bỏ đi.
            Nhưng khi chúng ta nghe Tin Lành của Đấng Christ, chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đã làm như thế rồi: Ngài bước những bước đi mà chúng ta không thể bước để cất bỏ chính sự phán xét của Ngài. Ngài sai Đấng Christ đến để chịu khổ trong chỗ của chúng ta. Sự phục hòa nhất quyết đã xảy ra  “khi chúng ta còn là thù nghịch”. Sự phục hòa từ phía chúng ta đơn giản là phải tiếp nhận mọi điều mà Đức Chúa Trời đã làm rồi, là phương thức chúng ta nhận lãnh một ơn có giá trị cho đến đời đời.

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Lý do 20: "Để Cứu Chúng Ta Ra Khỏi Điều Ác Nầy"


50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết

Để Cứu Chúng Ta Ra Khỏi Đời Ác Nầy
            “là Đấng phó mình vì tội lỗi chúng ta, hầu cho cứu chúng ta khỏi đời ác nầy, y theo ý muốn Đức Chúa Trời, là Cha chúng ta (Galati 1:4).
            Cho tới khi chúng ta chết, hay cho tới chừng Đấng Christ tái lâm để thiết lập Vương quốc của Ngài, chúng ta đang sống trong “đời ác nầy”. Vì lẽ đó, khi Kinh thánh nói rằng Đấng Christ đã phó chính mình Ngài “để cứu chúng ta ra khỏi đời ác nầy”, nói như thế không có nghĩa là Ngài sẽ cất chúng ta ra khỏi thế gian nầy, mà Ngài sẽ cứu chúng ta ra khỏi quyền lực của điều ác trong đó. Chúa Jêsus đã cầu thay cho chúng ta như vầy: Con chẳng cầu Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ cho khỏi điều ác (Giăng 17:15).
            Lý do Chúa Jêsus cầu xin giải cứu ra khỏi “điều ác” ấy là “đời ác nầy” là kỷ nguyên khi Satan được ban cho sự tự do để dối gạt và hủy diệt. Kinh thánh chép: Chúng ta biết mình thuộc về Đức Chúa Trời, còn cả thế gian đều phục dưới quyền ma quỉ (I Giăng 5:19). “Điều ác” nầy được gọi là “chúa đời nầy”, và mục đích chính của hắn là làm cho người ta phải mù lòa đối với lẽ thật. cho những kẻ chẳng tin mà chúa đời nầy đã làm mù lòng họ, hầu cho họ không trông thấy sự vinh hiển chói lói của Tin Lành Đấng Christ (II Côrinhtô 4:4).
            Cho tới chừng nào chúng ta tỉnh thức trước tình trạng tối tăm thuộc linh của chúng ta, chúng ta đang sống đồng bộ với “đời ác nầy” và kẻ thống trị đời ấy. đều là những sự anh em xưa đã học đòi, theo thói quen đời nầy, vâng phục vua cầm quyền chốn không trung tức là thần hiện đang hành động trong các con bạn nghịch (Êphêsô 2:2). Không nhìn biết sự ấy, chúng ta là tay sai của ma quỉ. Cảm thấy như tự do mà đúng là nô lệ. Kinh thánh nói thẳng với mốt thời trang, thú vui và những kẻ nghiện ngập trong thế kỷ 21 khi Kinh thánh chép: chúng nó hứa sự tự do cho người, mà chính mình thì làm tôi mọi sự hư nát; vì có sự chi đã thắng hơn người, thì người là tôi mọi sự đó (II Phierơ 2:19).
            Tiếng kêu vang dội của sự tự do trong Kinh thánh là: Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình (Rôma 12:2). Nói khác đi, hãy sống thật tự do! Đừng để bị lừa bởi những bậc thầy của thời đại. Họ có mặt ở đây hôm nay rồi qua đi vào ngày mai. Một mốt nô lệ theo sau mốt khác. Ba mươi năm tính từ bây giờ những hình xăm hôm nay sẽ không là dấu hiệu nói tới sự tự do, mà là những nhắc nhớ không thể xóa nhòa về sự thích hợp.
            Sự khôn ngoan của đời nầy là dại dột theo nhận định của cõi đời đời. Chớ ai tự dối mình: nếu có ai trong vòng anh em tưởng mình khôn ngoan theo cách đời nầy, hãy trở nên dại dột, để được nên khôn ngoan; vì sự khôn ngoan đời nầy trước mặt Đức Chúa Trời là sự dại dột(I Côrinhtô 3:18-19). Bởi vì lời giảng về thập tự giá, thì những người hư mất cho là điên dại (I Côrinhtô 1:18). Thế thì đâu là sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong đời nầy? Đó là sự chết có tính cách giải phóng cao cả của Đức Chúa Jêsus Christ. Các môn đồ đầu tiên của Chúa Jêsus đã nói: thì chúng ta giảng Đấng Christ bị đóng đinh trên cây thập tự, … là quyền phép của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời (I Côrinhtô 1:23-24).
            Khi Đấng Christ bước lên thập tự giá, Ngài đã giải phóng cho hàng triệu phu tù được tự do. Ngài đã lột mặt nạ giả dối của ma quỉ và phá vỡ quyền lực của hắn. Đấy là những gì Ngài muốn nói ngay đêm trước khi Ngài bị đóng đinh trên cây thập tự, Ngài phán: “Hiện nay vua chúa của thế gian nầy phải bị xua đuổi (Giăng 12:31). Đừng chạy theo một kẻ thù đã bị đánh bại. Hãy bước theo Đấng Christ. Bước theo có một giá đắt lắm. Bạn sẽ ở trong một cuộc lưu đày của kỷ nguyên nầy. Nhưng bạn sẽ được phóng thích.



Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Lý do 19: "Để Ban Sự Sống Đời Đời Cho Những Ai Tin Nơi Ngài"


50 lý do tại sao Chúa Jêsus đến và chịu chết
Để Ban Sự Sống Đời Đời Cho Những Ai Tin Nơi Ngài
            Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời(Giăng 3:16).
            Trong những thời điểm hạnh phúc nhất, chúng ta không muốn chết. Ước muốn chết đi chỉ dấy lên khi đau khổ của chúng ta dường như không thể mang nổi. Cái điều chúng ta thực sự mong muốn trong các thời điểm đó không phải là chết, mà là khuây khỏa. Chúng ta mong mỏi những thời điểm suông sẻ cứ lại đến. Chúng ta mong nổi khổ mau qua đi. Chúng ta muốn người thân của mình trở lại từ mồ mả. Chúng ta muốn sống và hạnh phúc.
            Chúng ta đang đùa với bản thân mình khi chúng ta lãng mạn hóa cái chết như đỉnh cao của một cuộc sống được sống thật suông sẻ. Nó là một kẻ thù. Nó cắt chúng ta ra khỏi mọi khoái lạc tuyệt diệu của đời nầy. Chúng ta gọi cái chết bằng những cái tên mỹ miều kém hơn điều ác một chút mà thôi. Gã đao phủ ban ra cái chén ân huệ khi chúng ta đau khổ không phải là sự thỏa mãn mọi ước muốn, mà là sự kết thúc của hy vọng. Ao ước trong tấm lòng của con người là được sống và sống hạnh phúc.
            Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta theo cách ấy. Ngài khiến cho sự đời đời ở nơi lòng loài người (Truyền đạo 3:11). Chúng ta được dựng nên theo ảnh tượng của Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời yêu sự sống và sự sống đời đời. Chúng ta được dựng nên để sống cho đến đời đời. Và chúng ta sẽ sống cho đến đời đời. Đối ngược với sự sống đời đời không phải là sự hủy diệt. Mà là âm phủ. Chúa Jêsus đã phán về nó nhiều hơn bất cứ ai, và Ngài phán rõ ràng rằng chối bỏ sự sống đời đời Ngài ban cho sẽ kết quả không phải ở chỗ bị xóa sổ, mà ở chỗ đau khổ trong sự thạnh nộ của Đức Chúa Trời: Ai tin Con, thì được sự sống đời đời; ai không chịu tin Con, thì chẳng thấy sự sống đâu, nhưng cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người đó (Giăng 3:36).
            Và sự ấy sẽ cứ như thế cho đến đời đời. Chúa Jêsus phán: Rồi những kẻ nầy sẽ vào hình phạt đời đời, còn những người công bình sẽ vào sự sống đời đời (Mathiơ 25:46). Đây là một thực tại không thể nói được, nó chỉ ra điều ác cực kỳ khi đối xử với Đức Chúa Trời bằng sự dửng dưng hay khinh miệt. Vì vậy Chúa Jêsus cảnh cáo: “Còn nếu mắt ngươi làm cho ngươi phạm tội, hãy móc nó đi; thà rằng chỉ một mắt mà vào nước Đức Chúa Trời, còn hơn đủ hai mắt mà bị quăng vào địa ngục, đó là nơi sâu bọ của chúng nó chẳng hề chết và là nơi lửa chẳng hề tắt” (Mác 9:47-48).
            Vì thế, sự sống đời đời không phải là phần mở rộng đời nầy với hỗn hợp sướng khổ của nó. Giống như địa ngục là hệ quả tồi tệ nhất của đời nầy, cũng một thể ấy “sự sống đời đời” là phần tốt nhứt. Đây là sự hạnh phước tối thượng và ngày càng tăng, ở đó mọi tội lỗi và hết thảy buồn đau đều sẽ không còn có nữa. Những gì là điều ác và gây hại nơi loài thọ tạo sa ngã nầy sẽ bị cất bỏ đi. Mọi sự gì là tốt lành — mọi sự gì đem lại hạnh phước thật và miên viễn — sẽ được bảo tồn, được luyện lọc và được thêm nhiều lên.
            Chúng ta sẽ được thay đổi để chúng ta có khả năng sống với mọi chiều kích phước hạnh mà chúng ta không thể nghĩ được trong đời nầy.Song le, như có chép rằng: Ấy là sự mắt chưa thấy, tai chưa nghe, và lòng người chưa nghĩ đến, nhưng Đức Chúa Trời đã sắm sẵn điều ấy cho những người yêu mến Ngài (I Côrinhtô 2:9). Điều nầy là thực cho từng giây phút của cuộc sống, ngay bây giờ và mãi mãi: Đối với người nào tin cậy Đấng Christ điều tốt nhứt sẽ đến với họ. Chúng ta sẽ nhìn thấy sự vinh hiển cả thể của Đức Chúa Trời.Vả, sự sống đời đời là nhìn biết Cha, tức là Đức Chúa Trời có một và thật, cùng Jêsus Christ, là Đấng Cha đã sai đến (Giăng 17:3). Vì Đấng Christ nầy đã chịu khổ và chịu chết. Tại sao chúng ta không vòng tay ôm lấy Ngài như báu vật của chúng ta, và sống?